Câu Chuyện của Ran
"Trách nhiệm chính là nghiệp chuóng dành cho những kẻ ham muốn quyền lực."
Ta sinh ra giữa bom đạn chiến
trường đẫm máu toạ lạc phía Bắc Theranhad của Natalon Đại Lục. Ta sở hữu hai
dòng màu đáng nguyền rủa, chào đời với sự khinh miệt và phỉ báng, một bên là những
Shadow Elf cố gắng trục xuất ta, một bên là các Suin gọi ta là đồng loại của họ.
Cái gì đến cũng đã đến, ta mồ côi cha mẹ và được bán cho một đấu trường ngầm để
đánh nhau cho đến chết, cố gắng níu kéo mạng sống day dứt mỏng manh này.
Ta gặp Zahhak, một kẻ có
chung số phận. Ta coi hắn như một kẻ thù, mài dũa khả năng sử dụng vô vàn thanh
kiếm để có thể đánh bại được hắn. Ta không kể về quá khứ của mình vì ta không
muốn. Ta sở hữu Thanh Kiếm của Mùa Đông trong cuộc Đại Chiến Tranh, nhưng đổi lại
ta mất đi một người mà ta quý trọng nhất và cũng vì đó ta biệt xứ khỏi Natalon,
vùng đất ta trưởng thành.
Ta băng xuyên qua nhiều lục địa khác nhau cố gắng tìm kiếm một thứ gì đó trong vô vọng. Ta nghe Thanh Kiếm Mùa Hạ đã bị lấy đi bởi bọn dân Theranhad, và thế là ta trở về lại Natalon để thực hiện lời hứa mà ta đã thề nguyện với người đó.
Recap Side Story Character - Ran
Đông Sang Hè Về
Đó là vào mùa hè.
Tôi vẫn nhớ rõ cái nóng oi bức của nó như ngày tôi lần đầu
đặt chân đến đây,
Và khoảnh khắc tôi gặp cậu ta...
Tiếng va chạm của kiếm liên hồi vang vọng từng chút một
ngày càng nhanh, cùng với mái tóc đen tuyền tung bay của người đó khi tung bước.
Hai thứ đó chính là ấn tượng mãnh liệt đầu tiên của tôi về
cậu ta.
“Hiyaaaaa...!”
Tôi không nhớ rõ cậu ta đã nói gì hay cách tôi phản ứng lại.
Cậu ta dường như chỉ muốn so tài kiếm thuật với tôi,
tương tự điều mà tôi làm với cậu ta.
Những kẻ như chúng tôi không cần lời lẽ nào cả, duy nhất
hành động để chứng tỏ bản thân.
“Ta-ha!!”
Mặc dù, kỹ thuật mà cậu ta dùng thật xộc xệch và hoang dại
như một con thú...
Cậu ta cực kỳ máu lửa, hệt như một cơn bão tố mùa hạ cố gắng
san bằng toàn bộ mọi thứ nó quét qua.
Khi cậu ta gần như đã thua cuộc và chuẩn bị tháo chạy,
thì cậu ta lao thẳng đến tôi và vung thanh kiếm dài khiến tôi lơ là cảnh giác.
*CLANG*
Tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc phản kích lại
bằng Thanh Kiếm Mùa Đông Hắc Ám.
Thanh kiếm của cậu ta bị bao phủ bởi lớp băng buốt giá và
vỡ vụn làm đôi. Trận đấu này dường như đã sắp kết thúc.
Ít nhất thì đó là điều mà tôi đã nghĩ.
*SMACK*
“Hmm” Ran nhảy bật ra sau.
‘Ngươi lao thẳng đến ta không hề chần chừ một giây nào... Bản
năng liều lĩnh như thế chỉ có thể xuất phát từ kinh nghiệm thực chiến lâu năm.’
“Ngươi định tiếp tục chiến đấu mà không có vũ khí sao? Ta
ngưỡng mộ tinh thần của ngươi, nhưng một kiếm sĩ biết lúc nào phải từ bỏ–”
Không để Ran nói dứt câu, người thách đấu Ran, một kiếm sĩ búi tóc đen dài chen
ngang, “Haha. Ta không dám nghĩ thế. Chỉ là mượn tạm một thanh kiếm của ngươi
có để tiếp tục trận chiến này thôi.” Nói xong, Vildred phô ra một thanh kiếm đã
“mượn” của Ran.
Ran nhìn lại hai bên hông của mình, “Thanh Kiếm Hoàng Hôn
Mùa Hè của ta!” Ran gào lên.
Vildred cất giọng hỏi tên của thanh kiếm này. Ran khẳng định
cái tên vừa rồi là của thanh kiếm đó. Điều đó khiến Vildred tò mò về thân phận
của Ran, người đang sở hữu vô số thanh kiếm độc đáo và kỳ lạ bên người.
“Đừng, ngươi sẽ hối hận đấy.” Ran cảnh cáo Vildred. “Chúng
ta không biết tương lai đang chờ đợi điều gì, nên đừng suy diễn nữa.” Vildred
đáp lại và mong muốn trở lại cuộc đấu.
Tông giọng của cậu ta nhẹ nhàng như thể đang đùa vậy,
nhưng cái cách cậu ta nói đầy thật lòng và thành kính... tôi cũng thế.
Đây đã không còn là trận đấu của hai kiếm sĩ cố gắng so
đo thực lực của nhau nữa.
Khoảnh khắc cậu ta giương Thanh Hạ Kiếm hướng thẳng vào
tôi, cũng là lúc tôi quyết định phải kết thúc sinh mệnh của cậu ta.
Vildred bỗng trở nên chủ động hơn và bắt đầu bắt chuyện với
Ran. Cậu nói đùa rằng hiện tại cậu ta có thể cắt đứt được cả cái bầu không khí
căng thẳng này ngay tức khắc, điều đó khiến Ran cười.
Mình đoán là cậu ta sẽ phi đến và tung ra cú chém tốc
kích vừa nãy. Nó nhanh và mãnh liệt nhưng chưa thể thành thạo. Cuộc đấu này sẽ
kết thúc khi hơi thở của cậu thay đổi ngay lúc cậu chuẩn bị bứt tốc về phía trước.
“Hpmh!”
Nhưng thứ tiếp theo mà tôi thấy không phải lưỡi kiếm...
mà là chuôi kiếm.
Vildred đề nghị dừng trận đấu này tại đây, bởi cậu chỉ muốn
khiêu khích Ran để biết rõ thêm về thực lực của đối phương. Và cậu cũng chẳng
muốn đánh nhau với thanh kiếm đã “mượn” được của người khác, đó không phải
phong cách chiến đấu của cậu. Cậu không phải là một tên trộm vặt (Thief | chơi
chữ từ chính Class của mình trong game) nên đã trả lại cho Ran, nhưng Ran lại
nói rằng cậu ta sẽ để Vildred giữ lấy Thanh Hạ Kiếm.
Vildred há hốc mồm, khuôn mặt cậu trở nên nghiêm túc hơn và
bảo không hề đùa giỡn, Ran vẫn bình thản nói Ran không đưa thanh kiếm cho
VIldred, mà Ran trao Vildred lại cho thanh kiếm. Nghiễm nhiên là Vildred không
hiểu ý của Ran.
“Cậu không cần phải hiểu ý nghĩa của nó ngay lúc này làm gì.
Hãy luôn nhớ rằng cậu phải trân trọng thanh kiếm. Và không được phép để bất kỳ
ai lấy đi thanh kiếm, đã rõ chưa?”
Nói xong, Ran bỏ đi, để mặc Vildred trong sự bối rối vì nghĩ
bản thân đã bị lừa và có thể khi cậu về sẽ nhận được tờ hoá đơn chi phí không
thể đoán được.
Ran ngoảnh đầu lại, nói ra tên của mình, và Vildred cũng giới
thiệu bản thân là Vildred của gia tộc Dayern. Vildred ngỏ ý mời Ran đến dinh thự
của cậu như là đáp lễ về bài học quý giá và cả báu vật mới trong tay.
‘Điều gì đã khiến mình quyết định để Thanh Hạ Kiếm lại
cho cậu ta? Có phải là do cơn đau dằn vặt do phải sở hữu đồng thời hai thanh
Đông Kiếm và Hạ Kiếm đã lấn áp đi tâm trí mình? Có lẽ vậy. Mỗi khi nhắm mắt lại,
thứ tà ác bên trong hai thanh kiếm ấy luôn lảng vảng xung quanh và ám lấy tận
nơi sâu nhất trong tâm hồn mình. Hay là do ấn tượng của mình về cậu ta trong
phút chốc ấy...’
‘Vildred, vị kiếm sĩ với mái tóc đen tuyền đã khiến mình
nhớ lại mùa hè chăng...?’
‘Bốn mùa đến rồi lại đi, mọi thứ thuận theo lẽ tự nhiên chuyển
tiếp vô số lần, đủ lâu đến nỗi biển cả cũng có thể di dời, nhưng nơi này vẫn cứ
như thế, không hề đổi thay kể từ lần cuối mình nhìn thấy nó. Một đồng cỏ xanh
bên dưới bầu trời trong veo quang đãng... và những kẻ thừa cơ phục kích một
lãng khách mệt nhoài. Mình không có thời gian lẫn năng lượng cho bất kỳ rắc rối
nào cả, nên là giải quyết mọi thứ nhanh chóng và tiếp tục chặng đường nào.’
Khi đang tiếp tục hành trình của mình, Ran gặp Alexa và cô bắt
Ran dừng lại để tra hỏi danh tính. Ran trả lời, còn Alexa tiếp tục tra khảo vì
Ran nhìn giống như một tên lạ mặt gây phiền nhiễu đến dân làng gần đó. Ran giải
thích là bản thân chỉ nghỉ ngơi dưới gốc cây trước cổng làng, và vài tên du côn
đến hỏi giá cả của thanh kiếm của Ran và nói rằng trông Ran không giống như Elf
của Rừng Dun Blyraia. Ran nhận thấy một tên đang cố lấy trộm thanh kiếm nên đã
cảnh cáo hắn.
Alexa ngừng Ran lại, và nói Ran đã không kể hết toàn bộ sự thật và cậu đang tìm hiểu thêm thông tin về gia tộc Dayern. Điều đó khiến Alexa hoài nghi và chặn đường Ran, không để cho cậu tiếp tục tiến vào Ezera.
Ran tháo chạy, đồng thời cũng để lại một lời nhắn cho Alexa.
“Tôi không muốn Kiếm Quân Tự trở thành kẻ thù của mình, nên
hãy để mọi chuyện như chưa từng xảy ra. Cô nên mong rằng cô sẽ không bao giờ lầm
lạc vào lưỡi kiếm của thanh kiếm này, Alexa Lovelace.”
Đến với Tửu Quán Rìa Thế Giới World’s End
Garou đang nói chuyện với Iseria và Alexa về Ran, người đã từng đến đây duy nhất một lần khi xưa, trước cả khi Alexa được sinh ra. Nhưng Garou không thể đưa ra thông tin mà Ran yêu cầu khi đó, nhưng Garou nghe chính Ran nói là đã cư trú tại Eureka một thời gian trước khi các kết giới được hình thành. Rồi sau đó đến Erasia trước khoảng thời gian Archdemon Anghraf xuất hiện. Iseria nghe Alexa nói Ran là một kiếm sĩ điêu luyện, nhưng không một ai ở Ritania này biết tung tích gì về cậu ta cả. Alexa nói Ran sử dụng kiếm thuật nhanh như chớp và dứt khoát, đầy hung bạo, hệt như Vildred trước đây. Garou mỉm cười, nói cho cả hai biết bởi lẽ như thế là do chính Ran là người đã dạy cho Vildred kiếm thuật đó. Nói cách khác, Ran chính là sư phụ của Vildred.
Ran đứng trước một phần lãnh thổ của gia tộc Dayern, cậu
nghe được từ những người khác về sự thật của gia tộc Dayern, một lũ phản bội phản
quốc. Không còn tung tích hay thứ gì liên quan đến cái gia tộc đáng nguyền rủa ấy
còn sót lại cả, mọi thứ đều bị chôn vùi hết vào trong quá khứ. Vildred là kẻ đã
ám sát Nữ Hoàng Diene và bị truy sát khắp lục địa.
‘Cậu sử dụng thanh kiếm ấy vì mục đích nào, Vildred? Cậu đạt
được điều gì khi rút lưỡi kiếm ấy ra?’
Giây phút tôi tự hỏi bản thân câu hỏi không thể hồi đáp ấy đến
với người giờ đã chẳng thể cất nên lời nữa, tôi có cảm giác như mình có thể
nghe thấy tiếng cười đầy vui tươi của cậu ta. Nụ cười thuần khiết, vô tội vạ thể
hiện rõ cảm xúc thật lòng của cậu ta. Như thể thật sự rất chân thành như thanh
kiếm vậy.
Ran nhớ lại quãng ngày mà cậu chỉ dạy kiếm thuật của cậu cho
Vildred.
“Kỹ thuật của cậu quá dễ đoán, rõ đến mức tôi có thể nhìn
thấu chính xác đòn tiếp theo cậu sẽ tung ra. Sử dụng toàn lực mù quáng sẽ chỉ
khiến cậu trở nên dễ dàng bị tấn công hơn và đối thủ của cậu sẽ phán đoán được
bước tiếp theo dựa vào cách cậu chuyển động.”
“Cậu sẽ không thể sử dụng được kỹ thuật này nếu cậu bám
quá chặt vào chuôi kiếm.”
“Cậu cần phải cảm nhận sự hiện diện của đối thủ. Không cần
biết mắt cậu có nhắm hay mở ra. Điều quan trọng cần phải biết nhận ra đâu là thực,
đâu là ảo. Công kích bằng tâm trí trước, rồi hãy để cơ thể xuôi theo dòng chảy
đó. Nhớ lại trận chiến đầu tiên chúng ta đụng độ đi Vildred. Cậu phó mặc bản
năng của mình nhảy bổ vào tôi một cách dứt khoát.”
“Coi cái cây trước mặt cậu là kẻ thù, và nhìn thấu nó bên
trong tâm trí cậu.”
Vildred nghe theo lời khuyên của Ran, cậu nhắm chặt mắt lại,
và chém một nhát xuyên nó. Cậu cảm nhận được lưỡi kiếm chém xuyên qua thân cây
cứng rắn, “Một lần nữa! Để bản năng và cơ thể cậu cảm nhận nó và tung ra một
cơn bão tố đi!,” Vildred vút thanh kiếm thật mạnh về phía trước thêm một lần nữa.
“Hiyaa!”Những luồng gió mạnh phóng thẳng đến cái cây kia và xắt ngang thân cây
thành nhiều khúc nhỏ. Luồng gió lạnh sắc bén đã đốn đổ thêm những cái cây đằng
sau.
“Đó mới chính là Dancing Blade (Phong Điệu Kiếm) thực thụ.”
Vildred cảm thấy ngạc nhiên, và Ran cũng vậy. Cậu không
ngờ được Vildred lại có thể thuần thục được kỹ thuật này ngay lần đầu tiên.
Vildred đắc chí, nói với Ran cậu giờ có thể tự xưng bản
thân là một kiếm sĩ tài ba và có thể giúp đỡ Ran tìm kiếm thứ đang cần. Nhưng lại
chẳng biết là cần tìm gì. Đến cả Ran cũng không chắc chắn mất bao lâu hay cách
để tìm được thứ đó. Có thể vượt quá tuổi thọ của người thường, nên Ran cũng
không thể chắc...
Bỗng Ran nghe thấy tiếng bước chân của những tên trộm vặt, cậu cùng Vildred sẽ đi xử lý bọn chúng, cũng như cho Vildred thực nghiệm Dancing Blade.
Đã không còn ai nữa ngoài hai người bọn họ. Khi Ran và
Vildred trò chuyện thì Ran hô to lên đằng sau của Vildred, khiến cậu bất giác
lơ là, nhưng chẳng có gì đằng sau cả. Ran chỉ đang thử Vildred.
“Tôi bảo cậu phải cảm nhận sự hiện diện của kẻ thù. Đừng
chỉ nói không, mà hãy tập trung. Sẽ có một lúc có người thật sự đứng đằng sau
và sẵn sàng đâm cậu.” – “Thật không công bằng. Tôi còn chẳng lơ đễnh đến mức
đó.”
“Vậy thì hãy chờ xem.”
Tôi không hề nói thế vì tôi có thể đoán trước tương lai hay gì cả. Tôi đương nhiên không hề có thứ sức mạnh như thế. Đó chỉ đơn thuần là trực giác của tôi, một thói quen tôi đã dần hình thành suốt cả chặng đường tìm kiếm thứ mà tôi đã đánh mất. Nó đã dạy tôi cách bảo vệ bản thân khỏi những điềm báo không thể tránh khỏi.
Ran bắt đầu nhớ lại ngày hôm đấy, ngày cậu gặp một Long Kỵ
Sỹ tóc trắng đắm chìm trong ngọn lửa của hận thù.
“Cô dường như không hiểu ý của tôi. Trả thù không đồng
nghĩa với kết thúc. Cho dù cô có trả thù được bằng cách giết chết Long Vương,
thì cũng chẳng hồi sinh lại những người đã khuất.”
“Vậy nếu như tôi hạ sát Long Vương, thì loài Rồng sẽ tấn
công Con Người để trả thù lại. Nhưng mà... Vậy là tôi cũng không thể ngăn cản
được nó. Hãy nói cho tôi biết, liệu anh sẽ đưa ra một lựa chọn khác nếu như anh
ở trong hoàn cảnh của tôi chứ?”
Việc bất khả thi như thay đổi dòng chảy của nước hay điều
hướng bay của gió là không thể.
Ngoài kia vẫn sẽ có những người có thể làm được chuyện
đó, nhưng đáng tiếc tôi không phải là một trong số họ. Điều duy nhất tôi có thể
làm là cảm nhận được hướng gió thổi về đâu.
Tuy nhiên, trốn tránh khỏi khoảnh khắc bắt buộc phải
đưa ra lựa chọn không giải phóng bản thân khỏi những lỗi lầm của quá khứ.
Cùng lúc đó, Thanh Kiếm Hoàng Hôn Mùa Hạ đặt nặng
trách nhiệm trên đôi vai tôi như mặt trời cháy bỏng trong khi Thanh Kiếm Mùa
Đông Hắc Ám liên tục thì thầm những âm thanh lạnh lẽo vào tai tôi.
“Ngươi đã có thể thay đổi được điều đó.”
Sau khi đã nghe hết thông tin từ phía Garou, Iseria và Alexa
đã tìm được vị trí của Ran. Cả hai mau chóng đến gặp Ran, Iseria mong Ran đi
theo cô vì có một người muốn gặp Ran và sẽ không phí thời gian của Ran.
Mùa hè ngắn ngủi đã qua đi.
Tôi đoái hoài lại bản thân và tự hỏi những hoài nghi
trong lòng khi các mùa trong năm chầm chậm chuyển tiếp.
Rằng tôi có thực sự muốn thoát khỏi Thanh Kiếm Mùa Hè
không?
Hay tôi chỉ muốn nhìn bản thân mình bị ràng buộc bởi
thanh kiếm, không thể trốn chạy?
Vildred đang than phiền với Ran việc Ezera luôn gửi đến những
tấm thư mời mong muốn Vildred gia nhập vào đoàn kỵ sĩ, một phần là do sự thể hiện
xuất sắc của Vildred khi một mình cậu đã quét sạch toàn bộ đám cướp gần biên giới.
“Tôi biết là cậu có kinh nghiệm thực chiến mà.” – “Thật
sao?”
Sự im lặng bao trùm lấy chúng tôi. Bởi lẽ chúng tôi biết
đây có thể là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau.
“Cậu trông có vẻ căng thẳng, Vildred.”
“Có một chút. Đây là một cuộc chiến thật sự, không giống như
những trận đánh nhỏ với bọn côn đồ trong hẻm tối.”
“Thời gian tập kết tại Nhà Thờ của Nữ Thần... Đã đến lúc
chưa?”
“Sắp rồi, Thần Ước Tinh Nhân sắp sửa tỉnh giấc, thế nên quân
đội hoàng gia cần phải nhanh chóng chuẩn bị tất cả mọi thứ cần thiết. Đó là lý
do tại sao họ cần rất nhiều sĩ quan viên chức đến vậy.”
“Tôi có thể nhận thấy lý do mà vương quốc này cần sự đóng
góp của cậu. Không có nhiều gia tộc tại Ezera hiện tại có thể sẵn sàng tham gia
chiến tranh. Đặc biệt là sau khi mọi người đã trở nên mềm yếu hơn sau một quãng
thời bình lâu lắc.”
“Cái gì? Sao... Sao anh biết rõ được mạng lưới hoạt động của
Ezera? Thật đáng nghi! Tôi biết mà! Anh là gián điệp của đám Archdemon được cử
đến để cản đường tôi đến với chiến thắng, đúng không?”
“Hmm... Sẽ hợp lý hơn nếu tôi nói bản thân là gián điệp đến
từ Đông Phương với nhiệm vụ thăm dò để đánh chiếm Ritania thì sao?”
“Cuối cùng thì ngươi cũng đã chịu thừa nhận sự thật! Rút kiếm
ra, tên gián điệp! Ta sẽ khiến ngươi phải trả giá cho chuyện này!”
“...Tôi còn phải diễn trò với cậu đến khi nào đây?”
“Nếu như phải nói thật lòng, tôi không chắc tôi sẽ trở về
ngay khi tôi hồi đáp lại lệnh triệu tập của vương quốc... và anh đã nói là sẽ sớm
rời đi.”
“Thật vậy, tôi đã ở lại đây lâu hơn tôi dự tính.”
“Tôi sẽ cảm thấy hối hận nếu như tôi không làm điều này. Tôi
muốn chiến đấu toàn lực với anh ngay tại đây, như lúc chúng ta gặp nhau lần đầu
tiên.”
“Cậu đang cố gắng chứng tỏ điều gì? Tôi cam đoan sẽ không có
bất kỳ kiếm sĩ nào ở Ezera này có thể vượt qua được cậu.”
“Dù thế, tôi vẫn muốn anh thấy tôi đã tiến bộ đến nhường
nào. Chính anh đã nói thế cơ mà. Một kiếm sĩ thực thụ chứng tỏ lời nói bằng
thanh kiếm của họ.”
“Được rồi. Bắt đầu thôi!”
Những tia sáng từ ngọn gió tung ra bởi kiếm thuật của cậu ấy soi sáng mái tóc dài đen tuyền như ánh mặt trời. Những luồng gió mạnh thổi vào, khiến cánh rừng mùa hè đung đưa theo nhịp của gió. Những động tác uyển chuyển nhưng đầy mãnh liệt xuất phát từ thanh kiếm đang vung trên tay cậu... Liệu tôi sẽ được nhìn thấy nó thêm một lần nữa trong đời này không?
Như đã biết trước, Vildred không thể đánh bại được Ran. Ran
nói với Vildred rằng bản thân Vildred không hề có ý định hãm hại Ran, nên đó là
lý do cậu không thể thắng. Ngược lại, nếu như Vildred tung hết sức để tấn công
Ran thì kết quả có thể sẽ khác đi. Cũng đồng nghĩa, Ran sử dụng thanh kiếm Mùa
Đông với ý định giết chết Vildred.
Đây có thể là cuộc trò chuyện cuối cùng của họ, Ran sẽ sớm rời
đi, Vildred sẽ chinh chiến và chờ đợi Thần Ước Tinh Nhân tỉnh giấc. Vildred
chúc Ran may mắn và có thể tìm được người đó, và hứa với Ran lần sau khi Ran trở
lại đây, thì người đứng trước mặt cậu đây là sẽ tướng quân trẻ nhất của Ezera.
Ran cũng chúc cậu sẽ tìm được chính mình và mục đích trên chiến trường.
“Ran.”
“Sao?”
“Chúng ta... có thể gặp lại nhau nữa không?”
Hình bóng của quý cô Long Kỵ Sỹ tóc trắng hiện lên trong tâm
trí cậu.
“Tôi đoán là không. Liệu chúng ta có thể gặp lại nhau một
ngày nào đó không?”
Ran chìm vào suy tư.
“Chúng ta có thể gặp lại không?”
Tôi không thể trả lời.
Tôi đã có thể thay đổi nó? Tôi có nên thay đổi nó không?
Tôi không thể làm được gì ngoài việc bịt chặt hai tai lại
giả vờ như không nghe thấy những lời cáo buộc từ hai thanh kiếm nguyền rủa này.
Khi tôi nhìn dáng hình của cậu ta rời đi, ngày một nhỏ dần
cho đến khi mất hút tại đường chân trời, tôi đã không thể cố gắng gượng cười được
nữa.
Tôi là một sự thất bại. Tôi không thể tạo ra thêm một thất
bại nào nữa trước khi tìm ra cách giải quyết mớ hỗn độn của bản thân.
Tôi hy vọng là Thần Ước Tinh Nhân có thể cứu được cậu ta.
Bước vào bên trong cung điện hoàng gia Ezera, Iseria dẫn Ran
bước vào trong một phòng họp. Trước mặt Ran là diện mạo của một người xa lạ, quần
áo xộc xệch, người đầy giáp cũ kỹ, mái tóc màu trắng bạc cùng với đôi mắt xanh
như bầu trời. Iseria gọi người đấy là Ras.
‘Tôi đã thật sự ước rằng thực thể thần thánh đó, hiện thân của
Nữ Thần có thể cứu lấy nụ cười rạng ngời của mùa hè.’
Iseria nhắc Ran hãy tôn trọng Ras và sẽ để cho cả hai có
không gian riêng tư để đàm phán.
‘Tôi đã ước và ước từ tận đáy lòng mình.’
“Vậy ra anh là sư phụ của Vild–” Ran cắt lời của Ras: “Ngươi
là kẻ đã giết chết học trò của ta sao?”
‘Ngay khoảnh khắc đó, tôi chẳng thể nghĩ được bất cứ thứ gì
ngoại trừ duy nhất một điều.
Từng là Tinh Nhân, giờ là Phàm Nhân... Kẻ đã ngăn chặn cuộc
xâm lược của Archdemon và mang Cidonia và Eureka trở lại trật tự vốn có...
Kẻ đã chẳng thể cứu lấy sinh mạng của Vildred mặc cho có thể
tạo ra phép màu từ những điều không tưởng... Đôi tay của tôi run lên dữ dội với
mong muốn chém đứt đôi hắn ra.’
Không một chút chần chứ, Ran rút thanh kiếm ra và lao nhanh
bổ một nhát kiếm xuống người Ras.
Mercedes không thể cản kịp nhát chém đó, nhưng cô vẫn cố đứng
ra giải thích mọi chuyện cho Ran nghe. Nhưng Ras đã cản cô lại. Cậu cảm thấy cậu
mới chính là người nên nói ra sự thật cho Ran biết.
Cơ thể của cậu ấy đã tàn tạ trầm trọng bên trong tâm trí
tôi. Những gì mà tôi cần phải làm là buông xuôi mọi thứ. Không có gì có thể cản
được cái chết cận kề của cậu ấy và cả của tôi. Những năm tháng cố gắng thực thi
nghĩa vụ của bản thân bỗng bị cắt quãng vĩnh viễn. Vì lý do gì? Tất nhiên, tôi
không biết. Những người như chúng ta không thật sự hỏi lý do khi chúng ta đang
cố gắng làm điều gì đó.
“Tôi... Tôi định sẽ trở về với cậu ấy. Tôi rất muốn được
quay về... cùng với Vildred.”
“Đến đâu?”
“Tôi đã không hề nghĩ đến đó khi ấy. Nhưng tôi đã nghĩ là bất
cứ nơi nào cũng được... nếu như tôi có thể mang Vildred trở về, nếu như tôi có
thể khiến cậu ấy đừng quay lưng lại với chính nghĩa.”
“Hiểu rồi.”
Tôi thả lỏng thanh Kiếm Mùa Đông và nhìn trực diện vào đôi mắt
của cậu ta. Thần Ước Tinh Nhân, người đã thức tỉnh lâu hơn dự kiến... Chắc hẳn
vẫn không quá lâu khi cậu ta và Vildred quen biết lẫn nhau. Mặc cho những dữ kiện
mâu thuẫn kia, khuôn mặt, giọng nói, và cảm xúc của cậu ta đều là thật lòng.
Tôi có thể nhìn thấy sự buồn bã khi đánh mất đi một người chiến hữu lâu năm
trong đôi mắt u buồn ấy.
Ras nói với Ran là Vildred đã từng kể rất nhiều về Ran.
Thanh kiếm mà cậu ta xài là được sư phụ của cậu tặng cho, người cũng đồng thời
là một người bạn quý giá. Ran nói rằng bản thân không hề cho Vildred, mà chính
cậu ta tự lấy nó. Ran chất vấn Ras tại sao lại nói như thể Vildred là một người
bạn xưa trong khi chỉ vừa mới tỉnh giấc muộn hơn 20 năm. Ras không thể nói được
gì, cậu quyết định giữ im lặng.
Ra vậy.
Tôi biết ai cũng có một vài bí mật không thể tiết lộ được
với bất kỳ ai.
Tôi giờ đang đối diện với Thanh Kiếm Mùa Hè sau khi đã
qua vô vàn bốn mùa luân chuyển...
“Ngươi... đã có thể thay đổi được điều đó...”
Nhưng tôi có thể thổ lộ điều đó với ai và nói rằng chẳng
có gì thay đổi cả...
Nó không khác gì lúc tôi đã trốn chạy cả...
“Anh đến để lấy lại thanh kiếm đúng chứ?” Ran lên tiếng.
“Không, tôi nghĩ hiện tại cậu nên là người giữ lấy Thanh Kiếm
Hoàng Hôn của Mùa Hè. Tôi trao nó lại cho cậu.”
Đến ngày Ran phải rời Ritania tại bến cảng Levulin, Alexa đến
để hộ tống cậu, cũng như để giám sát Ran không gây thêm rắc rối. Alexa nói với
Ran về phái đoàn của Theranhad đã đến đây và quý cô Iseria phải ở lại cung điện
để tiếp đón họ cùng với đức vua vào một vài ngày trước.
Khi Ran nghe xong thì cậu cảm thấy có gì đó không đúng, một
cảm giác bất an khiến cậu phải nhanh chóng đến bến cảng.
Khi đến được bến cảng, một đám người lạ mặt phục kích Ran,
buộc cậu phải hạ chúng một cách nhanh chóng, nhưng lại khiến cậu bỏ lỡ chuyến
tàu của đoàn uỷ thác Theranhad đến Đông Phương.
Bỗng thanh Kiếm Đông rung lên. Một suy nghĩ bất chợt vụt qua
Ran. ‘Thanh Kiếm Mùa Hè?’ Cậu lập tức hỏi Alexa liệu Ras có đang ở trên tàu hay
không, Alexa đáp lại cô không hề nghe gì về việc đó hết.
Ran bứt tốc đuổi theo con tàu, cố gắng bắt kịp nó, nói rằng
bằng mọi giá cậu cũng không thể để Thanh Kiếm Mùa Hè đến được Theranhad. Lẽ ra
cậu nên biết... rằng không nên đưa thanh kiếm cho Ras giữ.
Alexa hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu như thanh kiếm đến được
phía Đông?
Đáp lại Alexa là cái nhìn lạnh lùng và sự im lặng kéo dài của
Ran.
‘Mình không thể làm được gì nữa... để chia cắt những thanh
kiếm bốn mùa... Như một ngọn gió lạnh thoáng qua và bông hoa tượng trưng cho sự
báo thù nhất thời héo tàn đi, khát vọng và tham vọng dần tan biến như một huyễn
ảo của mùa hè... Nếu như điều gì đó đã được định đoạt để diễn ra, thì nó sẽ diễn
ra... Không một ai có thể chống lại nó.’
“Ngươi... đã có thể thay đổi được điều đó...”
Giọng nói đó lại vang lên trong đầu Ran.
‘Khoảnh khắc đó, mình đã nhận ra. Bất kể sự chuyển tiếp của
mùa màng hay thế giới này có đổi thay, sẽ luôn có một số thứ vẫn mãi trường tồn.
Tuyệt kỹ kiếm thuật điêu luyện sắc sảo của cậu ấy và cả nụ cười tựa như mùa hè
nồng nhiệt ùa về... là một trong số đó. Trái ngược lại, có những thứ tưởng chừng
như là vĩnh viễn nhưng buộc phải thay đổi... bằng mọi giá.’
“Alexa, tôi có thể nhờ cô một việc được không? Chuyến tàu tiếp
theo đến phía Đông khi nào sẽ khởi hành?”
Kết thúc Side Story Ran
Đông Sang Hè Về (dần khép lại, để cho bốn mùa chuyển tiếp theo lẽ tự nhiên)
Nhận xét
Đăng nhận xét