Câu Chuyện của Taeyou
"Mọi lựa chọn tớ quyết định đều là vì cậu."
Đứa trẻ của bóng tối bị thao túng bởi một mục đích duy nhất.
Kể từ khi bị Bàn Tay Cách Mạng bắt giữ, cậu đã trở thành một con người hoàn toàn khác. Bởi vì mục đích của cả hai trái ngược nhau, Taeyou mâu thuẫn với Adin, dù cậu vẫn trân trọng cô ấy.
Cậu có thể nghiêm túc và không ngần ngại trừ khử bất kỳ ai cản bước cậu.
Taeyou là một hậu duệ khác của Silvana và có thể sử dụng các Tứ Mùa Kiếm.
Cậu đang cố gắng thu thập đủ Tứ Mùa Kiếm trong khi đang hợp tác với Bàn Tay Cách Mạng, nhưng không một ai biết được nguyên nhân cậu làm việc này là vì đâu.
Recap Side Story Taeyou
The Reason for My Mission and Being – Nguyên Nhân Đằng Sau Nhiệm Vụ Được Giao Và Lý Do Cho Sụ Tồn Tại Của Tớ
Tớ đã bảo vệ cậu an toàn.
Tớ là bạn của cậu, là gia đình của cậu, là người bảo hộ của cậu.
Tớ chẳng còn gì cả, nên việc lấp đầy những vai trò ấy cho cậu chính là những tớ có thể làm được.
Dù cậu có trở thành gì đi nữa hay cách cậu sống khác biệt nhường nào, tớ vẫn sẽ luôn bên cạnh cậu.
Nhưng nếu như cậu từ chối việc tớ thực thi những vai trò đấy, thì trách nhiệm và nghĩa vụ của tớ đều trở nên vô nghĩa.
Và tớ sẽ chối bỏ nó.
Taeyou tỉnh dậy khỏi giấc ngủ, nhận ra cậu đang bơ vơ giữa rừng thay vì tại một căn chồi ở ngôi làng nhỏ phía bên ngoài Đế chế Khan. Cậu gào thét tên của Lua, cho rằng cô ta đã vứt bỏ cậu, nhưng dần bình tĩnh lại và xem xét tình hình. Cậu bắt đầu dò xét xung quanh, và bất chợt nhận thấy hiện tại cậu đã trở về lại Điện Thờ Mùa Hè, tại Phía Nam Theranhad. Bất ngờ trước sự khó hiểu này, cậu chắc chắn rằng lẽ ra giờ cậu đang phải ở tại ngôi làng gần với Rừng Biệt Lập, có lẽ nào Lua lại đang giờ trò. Cậu không thể nghĩ ra được gì.
Một âm thanh lạ vang lên gần đó, cậu hướng mắt về phía tiếng động phát ra, một dáng người quen thuộc xuất hiện trước mắt cậu, là Adin. Trong vô thức, cậu gọi tên cô ấy, và cô ấy quay đầu lại, nhưng chẳng thấy bóng dáng ai gọi tên cô cả, phải chăng cô đã nghe lầm hay đó là do trí tưởng tượng của cô. Taeyou đã trốn đi khi cô quay người lại, chỉ là một phản xạ vốn có.
'Chuyện này là sao? Sao Adin lại ở đây? Đáng ra giờ cậu ấy phải đi với Ran rồi chứ? Ngay cái lần mà mình đã nói không cần Adin nữa.' Đầu Taeyou bắt đầu rối bời.
"Cậu đang làm gì ở đây thế, Adin?" Một giọng nói rất rõ quen thuộc cất lên.
Đó là... Không thể nào.... Giọng nói quen thuộc đó là của chính cậu... Một Taeyou khác xuất hiện nhưng ăn vận bộ đồ của Điện Thờ Mùa Hè. Taeyou lập tức hiểu ra mọi thứ.
Đây là một giấc mơ. Giấc mơ chìm sâu trong tiềm thức của cậu, nhưng cậu vẫn nhận thức được mọi thứ xảy ra. Cậu, Taeyou, với vai trò là người vô hình, quan sát quá khứ xảy ra và cho cậu biết sự việc khi xưa dưới một góc nhìn khác. Cậu chứng kiến cảnh luyện tập giữa cậu và Adin, cái cách mà Adin tiến bộ vượt trội hơn cậu ngay trong phút chốc, và khoảnh khắc Adin vấp ngã và cậu vứt bỏ thanh kiếm trên tay để bắt lấy Adin, vô tình làm tổn thương một phần da của cậu, khiến máu đỏ tuôn trào ra.
Đúng lúc đó, Nhị Sư Phụ đi đến và yêu cầu Adin đến gặp Đại Sư Phụ, còn bà sẽ chăm sóc cho Taeyou. Taeyou, vẫn nghĩ mình là người vô hình trong chính giấc mơ của mình, tự hỏi rằng liệu giấc mơ kỳ quái này có thể cho cậu biết được câu trả lời về cuộc nói chuyện giữa Đại Sư Phụ và Adin hay không.
Đáp án cho sự thắc mắc đó là rõ ràng.
Cậu đã biết được bí mật của Đại Sư Phụ, rằng bà ấy vẫn luôn chú trọng chăm sóc cho Adin, và luôn rèn luyện Adin để trở thành người sở hữu của Tứ Mùa Kiếm. Kể từ đó, Adin và Taeyou rất ít gặp gặp mặt nhau bởi tần số rèn luyện cực khổ của Adin và những nhiệm vụ mà các Sư Phụ giao phó cho Taeyou đi hoàn thành. Taeyou, lúc này đang đứng giữa hiên của Điện Thờ, cậu thẫn thờ nhớ lại ký ức cũ. Rồi gọi tên của Adin thêm một lần nữa.
"Cậu gọi tên tớ sao, Taeyou?"
Taeyou bất ngờ, hỏi ngược lại Adin nhìn thấy cậu ta sao. Adin cười, nói rằng là tất nhiên nhìn thấy cậu rồi, vì Taeyou đâu có phải ma hay gì đâu. Hoá ra là cậu không hề vô hình như cậu đã nghĩ, chẳng qua là cậu đã lẩn trốn khỏi tầm mắt của người khác, nhưng vẫn không thoát khỏi sự nhạy bén của Adin.
Cả hai đứa bắt đầu ôn lại chuyện xưa. Những chuyện về quá khứ đến cả Taeyou cũng không hề nhớ được cậu đã từng làm như thế. Mỗi người đều cất lên tiếng cười và nói lại việc người khác đã làm. Cho đến khi Taeyou nói cậu còn nghĩa vụ khác phải làm.
"Cậu còn có việc gì khác để làm nữa không ngoại trừ việc phải bảo vệ tớ?"
Câu nói này khiến Taeyou ngờ vực.
Quang cảnh xung quanh bắt đầu đổ vỡ. Khung cảnh quang trời xanh mát và những bức tường của Điện Thờ không còn nữa, thay vào đó là một khoảng không hư vô màu xanh kỳ lạ. Adin bắt đầu biến đổi, thành hình dạng mới mà cậu đã gặp ở Rừng Biệt Lập.
"Cậu thật sự còn việc gì khác để làm ngoài việc lúc nào cũng phải cặp kè bảo vệ tớ không? Chắc hẳn cậu đã biết mọi chuyện giữa tớ và Đại Sư Phụ phải không. Rằng một khi tớ nắm giữ Tứ Mùa Kiếm, tớ sẽ mạnh hơn cậu gấp bội và chẳng cần sự bảo vệ của cậu nữa."
Gương mặt Taeyou biểu hiện rõ sự bất ngờ và bối rối. "Tại sao cậu lại như thế này?" Taeyou thốt ra từng lời một.
"Ôi Taeyou yêu dấu của tớ, thật ngọt ngào lại thật đáng thương. Dõi theo và chăm sóc tớ chắc đã rất khó khăn với cậu rồi. Nhưng rồi sao nữa? Cậu đã luôn có cái tư tưởng rằng cậu là người lớn mạnh và tớ là đứa yếu đuối nên mới cần cậu bảo vệ. Thật sai lầm đấy Taeyou. Cậu đúng là rất mạnh mẽ, nhưng đó đã là quá khứ rồi. Cái gì mà từ bỏ đi bản thân và chứng tỏ mình sau khi đã gia nhập với Lua và Bàn Tay Chiến Tranh chứ, tất cả đều là cái cớ để che giấu đi sự tự ti thất bại không dám đối mặt hiện thực của cậu. Kẻ không có tài năng, sở hữu hai thứ sức mạnh song song được – nói cách khác, cậu là đứa tầm thường ở đây. Đó lại tại sao Sư Phụ luôn quý trọng tớ hơn cậu. Bà ấy chỉ bắt cậu trông chừng tớ cho đến khi tớ trở nên mạnh hơn thôi."
"Adin... Sao cậu có thể nói như thế...?"
"Xuân Kiếm chọn tớ. Tại sao lại không như vậy nhỉ vì đó là lẽ đương nhiên mà. Miễn là tớ dùng Tứ Mùa Kiếm, cậu không phải đối thủ của tớ. Đó là chuyện đã định sẽ xảy ra. Thời khắc mà mọi người trông đợi đang đến gần."
"Cậu... Cậu không được phép nói kiểu đó với tớ như thế! Cậu không thể đối xử với tớ như thế được! Trong mắt cậu thì tớ đối với cậu là gì cơ chứ!"
"Cậu không nghĩ vậy sao? Suốt tất cả mọi thứ đã diễn ra? Cậu luôn nghiêm khắc với tớ và áp đặt rằng tớ luôn yếu ớt để lúc nào cũng phải dựa dẫm vào cậu. Cậu không hề quan tâm đến cái gì cả, kể cả thế giới này hay tớ. Thứ duy nhất mà cậu quan tâm chính là cái vai trò ngu ngốc trở thành người bảo hộ của tớ. Cậu chẳng có cái gì hết cả, không sức mạnh lẫn niềm tin, cũng chẳng hề có quyền lực hay cái tôi." Nói xong Adin lao đến đâm Taeyou.
Taeyou yếu đuối không đủ sức đánh bại được Adin lúc này. Cậu tiếp tục bị Adin khiêu khích.
Hình ảnh của Lua hiện ra trong đầu cậu.
"Ta có thể thấy sâu trong thâm tâm ngươi, sự ghen tuông đối với cô ta. Sự mặc cảm của ngươi đối với khả năng của cô ta."
"Tớ..."
"Cậu quá ngốc, Taeyou à."
Hình ảnh của Adin dần biến thành cậu khi xưa.
"Đúng vậy. Mày quá ngu ngốc. Mày còn chẳng thể biết được bản thân mày muốn gì. Đến người khác còn nhận ra được bản chất của mày, thì bao lâu nữa mày mới chịu chấp nhận thực tại? Mày từng nói gì nhỉ? "Taeyou mà cậu biết, đã không còn nữa." Đừng giả vờ như bản thân đã thay đổi khi bị vướng vào vòng xoáy của sự đời. Mày vẫn chỉ là mày của trước đây thôi. Sợ rằng đứa con gái mày luôn bảo vệ sẽ vượt qua và rời bỏ mày. Mong muốn luôn ở lại Điện Thờ Mùa Hè vĩnh viễn. Đó mới là con người thật của mày."
"Im đi! Đừng có nói với tao bằng chính khuôn mặt và giọng nói của tao! Sao mày dám nhạo báng tao!"
Rồi để khích tướng cậu hơn nữa, nó biến thành hình dáng lúc này của cậu.
"Liệu thế này có quen thuộc hơn chưa? Taeyou... không thể tin tưởng một ai cả, nhưng vẫn cố gắng trở thành kẻ mạnh bằng cách mượn sức mạnh của kẻ khác. Nhìn thẳng vào mắt tao này. Mày đã phản bội và quay lưng lại với người bạn duy nhất của mày. Những ham muốn vô ích đó đã huỷ hoại cuộc đời mày."
"Tao bảo mày câm mồm lại! Tao không muốn nghe thêm một lời nào nữa!" Taeyou không thể chịu nổi được nữa và lao vào đánh với bản thể khác của cậu, nhưng đã bị đánh cho tơi bời.
"Mày vẫn chưa hiểu sao? Mày từng là một đứa tầm thường, nhưng giờ mày còn không đáng được gọi như vậy. Mày giờ ở dưới tận đáy luôn rồi. Đừng cố gắng làm tổn thương những người khác trong khi bản thân mày mới là người bị tổn thương. Đừng cố tỏ ra là bản thân mày mạnh mẽ. Chấp nhận sự thật rằng mày sẽ chẳng đạt được cái gì cả."
"Không... Mày sai rồi... Đây chỉ là một giấc mơ. Dối trá! Đây không phải con người thật của tao! Tao... Những gì tao muốn là..."
Sau đó không nói lời nào, bản thể kia kết liễu cậu.
Taeyou hét lên, bừng tỉnh khỏi cơn mơ và nhìn thấy Lua đang ngồi nhìn cậu. Gương mặt cô ta thoáng vui mừng trở nên lạnh giá, nói rằng trò vui nhỏ của cô ta đã tàn, rồi yêu cầu Taeyou mau chóng xuất phát theo sau cô.
Taeyou, trong sự mơ màng, nghĩ về lại những lời nói cuối cùng trong giấc mơ ấy.
"Cậu không hề quan tâm đến thế giới này hay với tớ cả. Thứ duy nhất cậu quan tâm chính là bảo vệ cái vai trò bảo hộ vớ vẩn của cậu mà thôi. Cậu muốn tớ mãi luôn yếu đuối để tớ luôn luôn phải dựa dẫm vào cậu suốt đời."
"Mày sợ rằng người con gái mày cố gắng bảo vệ và che chở một ngày nào đó sẽ trở nên xuất chúng hơn mày. Vẫn nuôi cái ước mơ hão huyền sống ẩn dật tại Điện Thờ Mùa Hạ để hưởng thụ cái nắng ấm quanh năm và bình dị mãi mãi. Đó mới chính là con người thật sự của mày, ước muốn thầm kín nhất bên trong con người mày."
'Không. Điều đó không đúng. Tớ làm thế không phải bởi vì tớ cảm thấy tự ti. Tớ không quan tâm việc tớ có mạnh hơn cậu không. Hay là vai trò làm người bảo hộ của cậu. Tớ... chỉ muốn đảm bảo cậu sẽ luôn được an toàn. Tớ muốn hoàn thành nghĩa vụ đó, và chỉ có như thế, tớ mới thấy bản thân mình có giá trị với cậu.'
"Đó là cách duy nhất để tớ có thể sống... Mục đích duy nhất của tớ trong cái thế giới tồi tệ này..."
Kết thúc Side Story Taeyou
The Reason for My Mission and Being – Nguyên Nhân Đằng Sau Nhiệm Vụ Được Giao Và Lý Do Cho Sụ Tồn Tại Của Tớ (chỉ vì muốn được bảo vệ cậu, tớ sẵn lòng vứt bỏ tất cả mọi thứ để thực hiện vai trò đó, dù cậu có muốn hay không thì tớ vẫn sẽ làm.)





Nhận xét
Đăng nhận xét