Câu Chuyện của Zahhak
“Để có thể đạt được mục đích, luôn cần phải có sự hy sinh.”
Ta
là một viên chức thượng cấp phụng sự nhiều đời Hoàng Đế tại Theranhad Đại Quốc.
Những
kẻ khác ca tụng ta như một vị thần hộ mệnh của triều đình bởi ta chỉ xuất hiện
khi tương lai của đế quốc này ngập chìm trong tai ương cùng với những kế hoạch
hoàn hảo nhất.
Ta
không cần phải kể quá khứ của ta cho bất kỳ ai vì điều đó là không cần thiết,
nó sẽ luôn là một bí ẩn mãi bị chôn vùi trong tàn tích của chiến tranh, những lời
đồn đoán của người dân khắp Theranhad về ta đều chỉ là những lời lẽ mang đầy
tính phóng đại và vô thực.
Nhưng luôn có một điểm tương đồng trong toàn bộ các câu chuyện kể về cá thể này, dáng hình không bao giờ đổi thay của người đó, hệt như một cánh cò trắng, kiều diễm và tao nhã.
Recap Side Story Zahhak
The Price of the Past – Cái Giá của Quá Khứ Khi Xưa
Một giọng nói cất lên.
Chúng ta đối mặt với một cơ hội mới trong đời mỗi ngày.
Khi chúng ta đưa ra quyết định, chúng ta phải chấp nhận sống
cùng với hậu quả mà ta đã lựa chọn.
Tất cả đều là về việc đưa ra những lựa chọn sáng suốt tốt
nhất trong tình thế hiện tại để có thể đạt được đích đến cuối cùng.
Mỗi lựa chọn đều cần có sự hy sinh.
Bất kể thứ đó có thể mang đến cả
hy vọng... thì cũng không hề có ngoại lệ.
Buổi sáng sớm tại triều đình phía
Nam Theranhad.
Yoonryoung, đội trưởng của quân
đoàn Theranhad, diện kiến và tiếp đón chỉ huy Zahhak. Khi cô nghe về ngài
Zahhak sẽ đến đây, thì cô đã chuẩn bị tất cả mọi thứ hoàn hảo nhất có thể. Cô hỏi
có việc trọng hệ nào khiến ngài ấy đến khu vực của Yoonryoung. Zahhak nói anh
ta đến vì cô ấy.
‘Hể? Mình có nghe nhầm không?
Ngài ấy đến vì mình sao? Không thông báo trước? Wawawa chuyện gì diễn ra vậy?
Mình không nghĩ ngài ấy sẽ để mắt đến mình... Thật sự chuyện này như mình nghĩ
sao? Ngài ấy nhớ mặt mình từ nhiệm vụ mình cùng Hasol thực hiện ư, và ngài ấy ấn
tượng với hai đứa mình sao?’
‘Nhưng mà nếu như đó là lý do
ngài ấy giao việc cho mình ngoài công việc thường trực thường ngày, thì có lẽ
ngài ấy ở đây hôm nay để tín nhiệm cho mình một yêu cầu đặc biệt...’
‘Minh không nghĩ cơ may này đến
nhanh như vậy. Một cơ hội đi đến phía Bắc và được ở gần hơn với ngài Zahhak...’
“Cô đang suy nghĩ gì thế”? Zahhak
cắt ngang những tâm tư của cô gái trẻ Yoonryoung.
Yoonryoung chấn chỉnh lại tác
phong của bản thân và Zahhak yêu cầu cô tường thuật lại hiện trạng của phía Nam
Theranhad.
Yoonryoung nghĩ rằng ngài ấy đang
hỏi về cách cô xoay sở nhiệm vụ bí mật ngài ấy đã giao cho cô lần trước. Cô tự
tin bản thân đã quan sát và dò lại từng bản tường trình để chắc chắn không có lỗ
hổng nào. ‘Mày không việc gì phải lo lắng cả Yoonryoung. Cứ trả lời ngài ấy một
cách bình tĩnh. Mày cần phải gây ấn tượng tốt nhất với ngài ấy.’
“Báo cáo. Tôi đã hoàn thành nhiệm
vụ ngài giao một cách hoàn hảo nhất có thể. Tôi đã bắt giam mọi thành viên của
băng “Rusty Eye Patch” và cũng đã phân loại ra những viên chức chính quyền tham
nhũng theo những phân khúc riêng biệt. Đồng thời biên soạn ra những bằng chứng
cho cả phiên toà nếu cần thiết. Như ngài đã yêu cầu, mọi thứ đều đã hoàn tất dựa
trên những dữ liệu báo cáo mà ngài đã đưa. Hơn nữa, tôi cũng đã củng cố thêm lực
lượng bảo vệ ở phía nam để người dân cảm thấy an toàn hơn, và–”
Zahhak ngắt lời nói của
Yoonryoung, “Cô thắt chặt an ninh hơn?”
“Vâng, thưa ngài.” Yoonryoung ngập
ngừng.
“Vậy báo cáo tình trạng quân lực của
triều đình.”
“Tôi đã thực thi những điều cần
làm với những tên lính bị biến chất và chiêu mộ thêm quân lực để bù đắp và số
lượng tổn thất, thế nên tổng quân hiện giờ đã gia tăng đáng kể. Quân số kể trên
đủ để phủ diện toàn bộ vùng phía nam này. Cũng nhờ thế mà chúng tôi đã có thể dẹp
loạn được băng “Rusty Eye Patch” trong–”
“Còn bến cảng?” Zahhak hỏi tiếp.
“Có đủ cảnh vệ để canh gác bến cảng hay không?”
Yoonryoung trả lời rằng cô chỉ chỉ
định một số binh lính tối thiểu để canh gác khu vực vắng người đó, gương mặt của
Zahhak khẽ thay đổi lẩm bẩm ‘Chỉ vừa đủ...’, Yoonryoung nhận ra ý định muốn đến
bến cảng của ngài ấy nên đã mạo phạm hỏi ngài ấy có muốn đến bến cảng không.
Zahhak trả lời anh ta cần một người dẫn đường.
Yoonryoung giờ mới hiểu ra ý nghĩa
của câu hỏi về tình trạng hiện tại của phía nam là ám chỉ đến bến cảng. ‘Ngài ấy
là người đã giúp chúng ta lập ra một đội tìm kiếm, vì thế mà ngài ấy biết rõ mọi
thứ diễn ra suôn sẻ. Dĩ nhiên là ngài ấy không phải đến đây vì mình. Tại sao
ngài ấy phải làm thế cơ chứ? Mày thật ngu ngốc vì đã nghĩ quẫn lên như thế,
Yoonryoung à...’
Zahhak chỉ định Yoonryoung trở
thành người dẫn đường cho Zahhak đến cảng tàu, và Yoonryoung chấp nhận.
Khi đang dẫn đường cho Zahhak, một
lính mới chạy đến báo cáo với Yoonryoung về nhiệm vụ của mình, nhưng không may
đã hỏi chỉ huy của mình người bên cạnh cô là ai vì cậu ta thấy rất lạ mặt.
Yoonryoung quát lên “Vô lễ! Ngươi
thật sự không biết đây là ai sao?” khiến người lính mới tỏ ra sợ hãi.
Zahhak bảo Yoonryoung bỏ qua cho cậu
ta, lẽ thường tình nên cũng không thể trách được và Zahhak muốn việc này không
bị lộ ra ngoài và cũng không cần nói ra danh tính của mình.
Yoonryoung mong ngài Zahhak thứ lỗi
vì cách ứng xử không phải phép của lính mới, cô nói cậu ta là một đứa trẻ mồ
côi bị bỏ mặc lại trên phố, nên cô đã cưu mang và huấn luyện cậu ta trở thành một
người lính.
Zahhak không hề nói gì, tâm trí cậu
đã ngừng lại khi Yoonryoung nói ra 3 chữ ‘ trẻ mồ côi’.
“Cha, cha không nhận ra con
sao? Con là con của cha đây mà!”
“Im mồm! Tao không có thằng con
có nửa dòng máu Shadow Elf như mày!”
“Tôi không quan tâm giá cả tiền
bạc, ông mau đem nó đi luôn đi! Ngay bây giờ cũng được!”
“Lực bám của nó cũng mạnh đấy,
xem ra nó có vẻ hữu dụng nếu được huấn luyện bài bản.”
“CHA!!!”
Dòng ký ức không đáng có trong
Zahhak bỗng xuất hiện lại, cảnh tượng người mà anh gọi là cha, đã nhẫn tâm bán
anh đi cho một tên buôn người.
“...Có cha có mẹ không hề đồng
nghĩa với việc con cái sẽ luôn luôn hành xử phải phép.”
Yoonryoung không hiểu câu nói của
Zahhak. Chỉ nghe thấy ngài ấy yêu cầu tên lính mới rút kiếm ra. “Không cần phải
lo sợ. Ta chỉ muốn kiểm chứng thực lực của người.” Ngài ấy nói, và yêu cầu cô
mang cho ngài ấy một thanh kiếm gỗ.
Cô thật sự không biết ngài Zahhak
đang nghĩ gì. Cô chỉ thắc mắc tại sao ngài ấy lại làm thế, nếu như là phô diễn
thực lực và huấn luyện quân lính thì ngài ấy đã có thể nhờ cô ấy.
Sau khi đã kiểm tra thực lực của
lính mới, Zahhak khá hài lòng với cách huấn luyện của Yoonryoung. Rồi anh hỏi về
Hasol, Yoonryoung trả lời cô ấy đã rời đi ngay lập tức khi nhận lệnh, và
Yoonryoung muốn hỏi Zahhak chi tiết nhiệm vụ mà ngài ấy đã giao cho Hasol.
Zahhak chỉ nói rằng Yoonryoung đang phí thời gian và năng lượng vào chuyện
không đáng để tâm đến và mong cô tập trung vào việc hiện tại là dẫn anh đến bến
tàu vì mệnh lệnh này cũng quan trọng không kém gì so với Hasol. Zahhak đã chú ý
đến cô ngay từ lúc đầu khi anh nghĩ đến công việc này.
Hai mắt của Yoonryoung như sáng bừng
hẳn lên, cô tỏ ra ngạc nhiên. Zahhak cảm thấy an tâm hơn khi đi với cô ấy thay
vì Hasol. Trong lòng Yoonryoung đang tỏ vẻ tự đắc trước người hiện đang không
có mặt tại đây, như thể cô ấy đã giành thêm một phần thắng trong cuộc đọ sức
lâu dài của hai người. ‘Waaaaa... mày không hề nhầm lẫn rồi Yoonryoung à, ngài ấy
đánh giá rất cao về mày đó, ấy vậy mà mày lại nghi ngờ ngài ấy. Thật đáng hổ thẹn
Yoonryoung à, mày nên kiểm điểm lại bản thân mày đi. Thật đáng xấu hổ! Đừng có
bao giờ ngờ vực ngài ấy nữa, mày phải chắc chắn hoàn thành nhiệm vụ này bằng mọi
giá nếu như không muốn bị ai đó thay thế mày!’
Zahhak nhìn chằm chằm vào
Yoonryoung, người hiện tại đang có những tia sáng loé lên trong đôi mắt của cô ấy.
‘Mình không biết gì cả, nhưng mình thích cách cô ta không nói quá nhiều như ai
đó.’
Tại một đấu trường ngầm nào đó ở
Vương Quốc con người đóng đô phía Bắc.
Âm thanh của một thanh sắt rơi xuống
vang lên khắp đấu trường. Tiếp sau đó là những tiếng hò reo của khán giả, những
kẻ đã đặt cược tiền của mình vào trận đấu này.
“Như thường lệ, tên tóc trắng lại
thắng nữa rồi.”
“Trái ngược với vẻ ngoài tinh tế
đó, kỹ năng của hắn là không thể sánh được.”
“Dù có là gì đi nữa, tên đó
cũng chỉ là nô lệ đã được định đoạt sẽ chiến đấu đến chết tại cái đấu trường
này.”
“Ai mà có thể nghĩ rằng nó sẽ
mang đến một làn gió mới cho cái nơi tồi tàn này cơ chứ? Có ai biết nó đến từ
đâu không?”
Mặc cho những lời đàm tiếu từ
những kẻ đặt cược tiền tài của chúng trên sinh mạng của kẻ khác, người với mái
tóc trắng đứng trên lồng đấu nhìn vào kẻ đang quỵ trước mặt mình.
“Tôi đoán... đến đây là kết
thúc rồi.” Cậu cất tiếng.
“...Urk.”
“Chơi tốt lắm.” Nói xong, cậu bỏ
đi.
Khi đã về đến nơi nghỉ ngơi của
mình, cậu nghe thấy tiếng bước chân và cả tiếng gọi.
“Này đợi đã!” Cậu bé kia gần trạc
tuổi với cậu, chạy đến và liên tục kêu cậu ngừng bước.
Cậu chẳng nói gì cả.
“Cái gì chứ? [Chơi tốt lắm]
sao. Thật lố bịch! Tôi biết bản thân mình chẳng thể hơn gì được với cậu, nhưng
cậu có thật sự cần phải ra vẻ giả vờ và khinh thường tôi đến vậy không?”
“...Tôi thấy cậu vẫn huyễn tưởng
như mọi ngày.”
“Tôi đã nghĩ hôm nay tôi đã có
thể thắng cậu! Tôi tưởng đã nắm chắc từng hành động, mọi chiêu tấn công của cậu,
từ trong ra ngoài. Điều này thật vô lý!”
“Tôi đi đây, cậu có thể tiếp tục
bao nhiêu tuỳ thích cũng được.”
“Này, tôi bảo cậu đứng lại đấy!”
*thở dài* “Nếu cậu muốn nói gì
thì nhanh chóng nói ra ngay và luôn đi, tôi không có nhiều thời gian cho kẻ như
cậu.”
“Grr... Thế tôi hỏi cậu. Cái
chiêu thức đó cậu đã học được ở đâu? Cái chiêu mới nãy trong hôm đây, tôi chưa
bao giờ thấy cậu sử dụng nó trước đây cả!”
“Tại sao tôi lại phí lời để cho
kẻ như cậu biết tôi đã học và tập luyện những gì tôi đã biết chứ? Cậu thật sự
mong rằng tôi sẽ chỉ cho kẻ thù của mình, tức là cậu, kẻ luôn tìm mọi cơ hội để
kết liễu tôi sao?”
“Tôi mừng là cậu đề cập đến
chuyện đó. Thế cậu luôn dè chừng rằng chúng ta là kẻ thù sinh ra để chém giết lẫn
nhau sao, vậy tại sao cậu không làm đi chứ? Cậu nghĩ tôi không hề biết việc cậu
cố ý nhường tôi sao? Dựa vào những trận đấu trước, cậu không phải loại trân trọng
bạn bè hay kẻ thù. Có phải là cậu nghĩ mạng sống của tôi không đáng để cậu giết
tôi ư...”
“...Tch.” Cậu tặc lưỡi. Cậu chẳng
muốn nói chuyện với tên này một chút nào.
“CÓ ĐÚNG NHƯ VẬY KHÔNG?” Cậu ta
hét thẳng vào mặt cậu.
“Để tôi cho cậu một lời khuyên
chân thành. Cậu sẽ chẳng bao giờ có thể đánh bại được tôi cho dù cậu có cố gắng
gấp đôi, gấp ba, hay cả trăm lần đi nữa. Nên hãy từ bỏ đi và tốn sức của mình
vào thứ khác đi.”
“Cái gì... Tên khốn, tôi sẽ không
thể đánh bại cậu dù cho có cố gắng sao? Thế cậu sẽ làm gì nếu tôi luyện tập với
tần suất đó, nhưng với ba thanh kiếm gộp lại hả?”
“...”
“Cậu coi như đây chỉ là một trò
đùa thôi sao? Tch... Đó là lý do tại sao cậu vẫn luôn đứng hạng hai, sau tôi.
Có ích lợi gì khi không biết được thực lực của mình khi vung vô vàn thanh kiếm
chứ? Một tầm nhìn hạn hẹp có thể biến hoá một kỹ thuật xuất chúng nhất thế giới
này thành một thứ gì đó thật trần tục.”
“...” Cậu nhóc kia nghiến chặt
răng. Cậu không muốn nghe những lời nói từ kẻ luôn tự coi bản thân mình là thượng
đẳng hơn người.
“Chúng ta xong chuyện chưa? Nếu
rồi thì đừng làm phiền tôi nữa–”
“Vậy thì tôi cần phải có một tư
duy như thế nào?”
“Cái gì cơ?” Cậu nhóc tóc trắng
bất ngờ trước câu hỏi đó. Cậu quay mặt lại nhìn thẳng vào đôi mắt quyết tâm của
cậu ta.
“Loại tư duy và tâm trí nào sẽ
có thể giúp tôi trở nên mạnh mẽ được như cậu?”
“Tôi đã nói rồi. Tôi không ngu
đến nỗi tiết lộ bí mật của mình cho kẻ thù nghe.”
“Tôi không hỏi cậu với tư cách
là kẻ thù của cậu. Tôi thật sự... chỉ muốn mạnh mẽ giống như cậu mà thôi. Cậu bảo
tôi ngừng khiêu chiến với cậu nữa đúng không? Được thôi, tôi sẽ dừng lại. Nhưng
đổi lại cậu phải trả lời câu hỏi đó cho tôi biết. Tôi cần phải làm gì để có thể
trở nên khác biệt được?”
“...”
Tôi đã nghĩ cậu ta sẽ rời khi
sau khi đã thấm mệt như thường lệ. Nhưng lần này, điều mà cậu ta nói là thật
lòng sao?
“Giờ lên đến bốn thanh kiếm rồi
đúng không?”
“Ừ, tôi đã quá quen thuộc với
việc dùng ba thanh kiếm rồi.”
“Tôi đã nghĩ lúc đó cậu chỉ nhất
thời bốc phét về việc dùng nhiều thanh kiếm, nhưng giờ thì cậu đã thật sự làm
được điều đó.”
“Tôi nhận ra đó là một cách khá
hiệu quả trong chiến đấu một khi tôi được thử nghiệm nó.”
“Lời cậu nói nghe như cậu có vẻ
thích thú khi đánh nhau tại một nơi như thế này nhỉ.”
“Cậu biết rõ là tôi không tài
nào hứng thú nổi khi làm một con tốt thí trong trò chơi mà lũ Con Người bày
ra... Điều gì thú vị khi xem một ai đó chiến đấu vì mạng sống của họ chứ...?
Đôi lúc tôi cảm thấy kinh ngạc trước những ý tưởng tàn độc và thấp hèn mà lũ
Con Người này có thể nghĩ ra được.”
“Tôi đoán đó chỉ là một trong
những bản năng ác tính của chúng. Nhưng mà, đến khi nào thì cậu sẽ đánh bóng
xong đống kiếm đó hả?”
“Đừng có hối, sắp xong rồi. Tôi
chỉ cần–”
Một tiếng động lớn nổ ra, rồi đến
thêm một vài tiếng động khác liên tiếp theo sau đó phát ra. Mọi thứ rung lắc dữ
dội, “Lũ Shadow Elf! Có quân xâm lược!” Những tiếng vọng ra của những đấu sĩ
khác cất lên.
“Giết hết tất cả bọn chúng!
Thiêu rụi hết tất cả chỗ này!” Một tên viên chức Shadow Elf gào lên.
Nơi này dường như đã bị lũ
Shadow Elf biến thành một cái chiến trường.
Tên quản lý chui ra từ đống đổ
nát yêu cầu hai người, Ran và Zahhak, hai đấu sĩ đã giúp hắn kiếm được bộn tiền.
Ran chấp nhận mệnh lệnh và phân ra kế hoạch với Zahhak, nhưng mà Zahhak, cậu
lao thẳng đến tên quản lý và chém trọng thương hắn.
“Zahhak, cậu mất trí rồi sao?”
“...Đây là cơ hội của chúng ta.
Cơ hội để có thể thoát khỏi cảnh ngục tù trở thành con chốt thí của đám Con Người
vô lại. Đừng có bảo với tôi là cậu chưa từng nghĩ đến việc sẽ thoát khỏi cái
nơi chết tiệt này đấy.”
Ran bắt đầu trầm ngâm trong
dòng suy nghĩ của mình, cậu ta đang đứng trước hai sự lựa chọn. Tiếp tục trở
thành trò tiêu khiển của lũ người kia – hay là – Trốn thoát khỏi đây.
Ran bước đến đâm chết tên quản
lý thối nát đã bóc lột cậu suốt từng ấy thời gian.
“Cậu nói đúng. Bây giờ hoặc không bao giờ nữa.”
Zahhak nhìn chăm chăm vào phía trước
và suy nghĩ về điều gì đó. Yoonryoung không muốn làm phiền ngài ấy, nên cô lui
về sau và chờ đợi ngài ấy.
“Chúng ta đã cập bến, đến với
Theranhad.” Giọng của một cô gái trẻ cất lên, thông báo với hai người bạn đồng
hành với cô.
“Ừ.”
“Hai người đã không về lại quê
nhà của mình lâu lắm rồi nhỉ. Hai người chắc hẳn xúc động lắm phải không. Cũng
chẳng có mấy cơ hội kể từ khi hai anh gia nhập với bộ tộc của bọn tôi.”
“...Cũng không hẳn.” Zahhak
đáp.
“Tôi không có ký ức tốt đẹp về
nơi này.” Ran nói với cô gái.
Cô ấy tỏ vẻ thất vọng, cứ ngỡ bản
thân sẽ được nghe chuyện từ hai con người kia. Cô đã mong sẽ nhìn được biểu cảm
vui sướng của hai người.
“Mà đây cũng chẳng phải nhà của
chúng tôi. Bọn tôi sống ở tận phía bắc...”
“Có điều nơi đó giờ đây không
còn thuộc địa phận của Theranhad nữa.”
“Ah... hiểu rồi.” Cô ấy hắn giọng
lại. “Vậy thì tôi rất lấy làm vinh hạnh khi được đi đến một nơi thật xa. Hai
người thì sao? Chúng ta chưa bao giờ được vui chơi trong một chuyến đi dài cả.
Lúc nào cũng là về nhiệm vụ này, nhiệm vụ kia các thứ. Không giống như ở vùng
phía bắc, nơi này thật yên bình. Tôi cảm thấy như được chào đón ở đây vậy.”
“Tôi biết là cô rất hào hứng,
nhưng hãy ngừng hành động thái quá, nó có thể khiến cô trở nên nổi bật đấy. Và
cô cũng không thể hoà nhập được với Con Người của khu vực này.”
“Tôi có thể cảm nhận những ánh
mắt hoài nghi đang chĩa vào chúng ta ngay lúc này.”
“Tôi biết, các anh đã nói rất
nhiều lần rồi. Nhưng mà tại sao chúng ta lại không thể đi thong dong hóng gió,
hít thở bầu không khí trong lành, và tận hưởng khoảnh khắc tươi đẹp này hết
mình cơ chứ?”
Ran và Zahhak nhìn nhau, cả hai
như hiểu ý nhau. Họ đồng ý sẽ buông lỏng mọi thứ, và chiều theo lời của cô gái
trẻ đang tỏ vẻ mong mỏi hai người sẽ đáp ứng yêu cầu của cô ấy. Cô gái trẻ nói
cô không biết gì về Theranhad cả, nên cả ba người đều là những người lạ mặt đến
một vùng xa lạ.
Ran quyết định sẽ đi hỏi người
lính gác, để cô gái lại với Zahhak.
Cô nói cô buồn vì cả Ran lẫn
Zahhak đểu không hiểu ẩn ý của cô gái. Cô muốn nói đây là lần đầu tiên cả ba mới
được đi cùng nhau như thế này.
“Trời xanh mây trắng, ngôi làng
tấp nập tiếng ồn dân dã và sự hiếu kỳ... chỉ tiếc một điều là chỉ có Con Người
sinh sống tại đây.” Cô gái tìm được một cây gậy và bắt đầu vẽ nguệch ngoặc lên
tài sản riêng tư của người khác. Cô hỏi Zahhak liệu làm một chuyện sai trái thế
này có làm Zahhak cảm thấy hứng thú hay không, đáp lại cô là một tiếng “Không!”
vô cảm. “Ah... khó chiều anh thật đấy, Zahhak!” Nhưng cô không chịu khuất phục,
cô bắt đầu nắm lấy tay của Zahhak và buộc anh vẽ thêm vào tác phẩm của cô, coi
như đã là tòng phạm. Cô khen Zahhak là có khiếu viết thư pháp hơn là khiếu cảm
nhận nghệ thuật rất nhiều.
Cùng lúc đó, Ran quay trở lại hỏi
hai người đang làm gì. Cô đáp.
“Ah Ran. Bọn em đang để lại dấu
ấn của mình. Anh mau đến xem đi.”
Zahhak không ngờ rằng “kiệt tác”
này vẫn còn vương vấn tại đây. Yoonryoung giải thích cô ấy đã cố lau nó đi
nhưng dù cô có cố đến mức nào thì những vết mực đó không hề biến mất, và cô
nghe người dân nói là nó đã xuất hiện từ rất lâu rồi nên cô cũng đành ngó lơ
luôn chuyện này.
Zahhak chỉ hậm hực một tiếng, rồi
nói Yoonryoung tiếp tục bước đi.
Cả hai sắp đến đoạn cuối cùng của
ngôi làng và tiến đến bến tàu, Zahhak có một lời nhắn riêng cho Yoonryoung và
mong cô sẽ thực hiện nó.
Khi nhìn xung quanh bến cảng,
Zahhak chưa hề nói một lời nào cả. Yoonryoung cũng không dám lên tiếng thắc mắc
với Zahhak vì cô không muốn làm phiền ngài ấy. Zahhak lúc này mới bắt đầu nói,
anh khen tài nghệ của Yoonryoung, về cách quản lý, cũng như sự ngăn nắp và tỉ mỉ
của cô. Nhưng Zahhak yêu cầu Yoonryoung thắt chặt an ninh tại bến cảng Big Hand
này thêm nữa, chỉ định toàn những đơn vị hùng mạnh nhất trấn giữ nơi này. Và
anh quyết định sẽ khởi hành đến phương Tây. Zahhak nói anh dự định sẽ về bến
tàu Night Hand sau khi hoàn tất chuyến đi. Yoonryoung hỏi tại sao ngài ấy lại
muốn dùng bến tàu tư Night Hand thay vì bến tàu thông dụng như Big Hand, thì
câu trả lời cô nhận được là:
“Cô không cần phải hiểu điều đó
bây giờ. Hãy nhớ lấy lời của ta và huy động toàn bộ binh lính đến Bến Cảng Big
Hand. Một [kẻ đáng nghi] với sức ảnh hưởng có thể đe doạ cả đất nước này sẽ cập
bến tại nơi này. Cô phải bằng mọi giá ngăn cản được hắn đến đây.”
“Đã rõ, thưa ngài. Tôi sẽ thực hiện
mọi quy trình cần thiết để ngăn chặn chuyện này xảy ra. Ngài có thể cho tôi
miêu tả và thông tin về kẻ mà chúng ta cần phải cảnh giác được không?”
“Mô tả sao... Một tên đàn ông với
Đôi Mắt Biến Dạng sở hữu nhiều thanh kiếm là đủ.”
Khi đã hoàn tất mọi thứ, Zahhak lệnh
cho Yoonryoung trở về. Nhưng cô lại muốn thỉnh cầu ngài Zahhak một chuyện.
“Thưa ngài Zahhak, tôi có một ân
huệ mong ngài giúp đỡ... Tôi mong ngài có thể chiến đấu với tôi, tôi muốn được
ngài chỉ giáo cho, như cách ngài đã làm với những người lính trước đó.”
“Tại sao ta phải kiểm chứng thực lực
của cô. Không những đã nghe rất nhiều người nói rằng cô rất tài năng trong kiếm
thuật, mà cả ngay trong hôm nay tôi đã tận mắt chứng kiến cách cô thực thi
nghĩa vụ của mình. Cô đã đạt đến mức độ để có thể nhận được sự tín nhiệm từ ta,
nhưng mà cô lại mong muốn thêm nữa ư?”
“A... tôi rất cảm kích những lời
nói của ngài. Nhưng kẻ tình nghi mà ngài nói đến chắc hẳn phải là một người rất
đặc biệt và nguy hiểm, cùng với lời cảnh báo ngài đã căn dặn tôi, cho nên tôi
muốn phải thật sẵn sàng khi người đó đến. Tôi tin rằng tôi sẽ cảm thấy tự tin
hơn trong công việc của mình nếu như được trao cho cơ hội này để được học hỏi
thêm từ ngài.”
“Hmph... nói hay lắm. Nhưng ta sẽ
không nương tay với cô cho nên hãy cảnh giác lưỡi kiếm này bằng mọi giá. Mau
rút kiếm ra.”
Trong quá khứ, một tên Shadow
Elf ngạo mạn đang chất vấn Ran và Zahhak, hai kẻ mới gia nhập vào hàng ngũ chiến
binh của bộ tộc Shadow Elf, hắn tỏ ra bất mãn khi những tên lãnh đạo của bộ tộc
lại ưa thích hai kẻ này. Đồng thời hắn cũng khá hài lòng với tần số hoạt động của
hai người, mặc cho hai kẻ ngoại đạo này không phải Shadow Elf thuần chủng.
“Đúng là không hề tệ đối với hai kẻ ngoại tộc sở hữu một nửa huyết thống với bọn
ta.”
“Ờ. Cảm ơn.” Zahhak đáp.
“Tại sao tên Suin kia lại không
nói gì. Ta đang cố gắng tỏ ra thân thiện đây, nhưng ngươi lại tỏ vẻ cố gắng
tránh né ta hay gì? Đừng nói là ngươi cảm thấy tội lỗi vì những gì ngươi đã làm
đấy. Ngươi thật sự cảm thấy tồi tệ và thương cảm cho kẻ thù ngươi đã giết sao,
thật ư? Hmm... ta đoán là các ngươi vẫn có quan hệ mật thiết với chúng... Giết
chết chính đồng loại của mình chắc hẳn là–”
Ran chầm chậm rút kiếm ra.
“Này, sao ngươi lại nhe lưỡi kiếm
ấy ra.”
“Ha, đáng sợ quá. Ngươi định lườm
bọn ta sao?”
“Ran. Bỏ đi” Zahhak khuyên bảo
Ran. “Chĩa kiếm vào chúng chỉ khiến chúng ta thêm khó khăn thôi.”
“...Tch.” Cậu bỏ đi.
“Nếu các ngươi không còn gì để
nói nữa, thì chúng ta xong chuyện và kết thúc ở đây.”
“Ha. Lũ ngạo mạn, dám giương cả
lưỡi kiếm đó vào chúng ta. Thanh kiếm đó chắc hẳn đã cho các ngươi ảo tưởng rằng
các ngươi thật vĩ đại và mạnh mẽ, nhưng thực tế thì, các ngươi chẳng là cái thá
gì cả ngoài trừ là một lũ bán chủng.”
“Đám già làng này còn định bảo
vệ lũ chó hoang này đến khi nào nữa? Tao không ngạc nhiên khi một ngày tỉnh dậy
và nghe tin chúng quyết định phản bội lại chúng ta.”
“Hả tại sao ngươi lại quay lại
đây?” Zahhak chậm rãi bước tới chỗ hắn.
“Ngươi không cần phải lo lắng.”
“Cái gì cơ?”
“Không đời nào dù khả năng tiềm
tàng là nhỏ nhất đi nữa thì ta cũng sẽ không đâm sau lưng ngươi và bỏ trốn đi.”
“Cũng như ta ghét lũ Shadow Elf
ngạo mạn đàn áp các ngươi, lòng thù hận của ta đối với Loài Người còn sâu thẳm
gấp bội.”
“Hôm nay như thế thôi Ran. Cậu
đã xong chưa?”
“Rồi.”
“Nếu thế thì quay về thôi. Này,
ngưng đứng đó đi và bắt đầu đi thôi.”
“...Zahhak.”
“Đừng có mà nghĩ về chuyện đó,
Ran.”
“Nhưng cậu cũng biết rõ mà. Thế
này thì có khác gì trước đây đâu...?”
“Khác hoàn toàn. Khi còn ở đó,
chúng ta bị bọn chúng bạo hành, ngược đãi mà chẳng hề để tâm đến quyền cá nhân
hay riêng tư của chúng ta. Nhưng ở đây, chúng ta có thể tự mình quyết định mọi
thứ theo ý muốn, và rồi chúng ta thực thi nó theo phán quyết mà chúng ta cho nó
là đúng đắn..”
“Quyền định đoạt mọi thứ do
chính chúng ta lựa chọn... Tôi thật sự lạc lõng rồi. Tôi còn chẳng biết liệu rằng
chúng ta có đang thật sự làm điều đúng đắn hay không nữa, mọi thứ có phải vì
chính nghĩa hay không?.”
“Tại sao cậu lại đề cập đến
chuyện này?”
“Dạo gần đây, tôi đã có cái suy
nghĩ này. Có một khía cạnh khác mà bọn chúng không muốn chúng ta biết. Cả tuổi
thơ của hai chúng ta đã bị khoá chặt trong một không gian chật hẹp, thế nên
chúng ta không biết được thế giới bên ngoài ẩn chứa những điều gì...”
“...Có phải Amid nói vói cậu
không?”
“...”
“Ha... vậy là cậu đã dành thời
gian vô bổ cho những thứ suy nghĩ viễn vông đó. Để tôi nhắc lại cho cậu nhớ điều
quan trọng mà cậu đã quên mất trong khi đang tận hưởng sự tự do mới lạ này.
Chúng ta có thật sự xứng đáng với điều đó không?”
“...”
“Hãy nghĩ cho thật chắc. Họ có
thật sự chấp nhận con người cậu nếu như cậu có thay đổi định kiến về họ ngay
lúc này? Cậu có thật sự nghĩ một thế giới lý tưởng trong tâm trí cậu thực sự có
tồn tại hay không?”
“Thật là một giấc mơ không thoải
mái chút nào...”
‘Kể từ lúc mình đặt chân đến vùng
đất này, đầu mình đã bị tiêm nhiễm bởi những thứ suy nghĩ vô giá trị. Đây là lý
do tại sao mình không hề muốn đến với phía nam của vùng đất này...’
Tại phòng ngủ của Zahhak.
Yoonryoung đã đến trước của phòng
của ngài ấy để đánh thức ngài ấy dậy. Yoonryoung báo cáo rằng cô đã chuẩn bị
xong tất cả mọi thứ, việc còn lại là hộ tống ngài ấy đến với bến tàu. Cô cũng
nói rằng đã làm hết tất cả những gì Zahhak đã yêu cầu cô cần phải làm và Zahhak
chỉ nói một câu để cảm ơn cô.
Zahhak trên đường đến bến tàu, anh
lại tiếp tục nghĩ về quá khứ.
“Tôi đã rất mong chờ ngài,
Zahhak và tôi thật sự rất vinh dự khi được diện kiến ngài. Tôi đã nghe tin một
vị cố vấn mới sẽ đến, xin phép cho tôi được dẫn ngài đến với dinh phủ của
ngài.”
Những tiếng bàn tàn từ các viên
chức trong triều đình bắt đầu xôn xao lên về Zahhak, cậu bỏ ngoài tai hết.
“Cậu ta là cố vấn mới đấy sao?
Nhưng nhìn cậu ta trẻ quá!”
“Này, coi chừng cái mồm của
ngươi đấy. Không nên đánh giá một quyển sách và một con người qua vẻ bề ngoài.
Cậu ta là người đã một thân cứu mạng hoàng đế. Đồng thời, nghe nói cậu ta cũng
rất thông thạo bốn phương, tinh tường, và tài giỏi. Cậu ta đã có được lòng tin
của những người khác trong triều và được tôn lên vị trí cố vấn, trở thành người
sẽ giúp đỡ hoàng đế đến với con đường đúng đắn.”
“Tôi nghe đồn đoán rằng cậu ta
xuất hiện từ nơi chẳng ai biết, cống hiến một chiến công lẫy lừng, và ngay sau
đó, trở thành cánh tay phải đắc lực của hoàng đế. Nhưng không một ai biết cậu
ta xuất thân từ đâu hay gia thế cậu ta ra sao. Có rất nhiều người nghi ngờ về cậu
ta. Một trong số họ nói rằng đã nhìn thấy cậu ta đi cùng những kẻ không phải
con người trước đây. Nhưng tôi lại không nghĩ cậu ta trẻ và có trách nhiệm thế
này. Cậu ta là một trong chúng ta, một Con Người, đúng không?”
“Dĩ nhiên rồi. Những tin đồn
ông nghe được có khi chỉ là từ có kẻ giả mạo cậu ta vì tiếng tăm mà thôi.”
Zahhak không nói gì cả, cậu đi
theo người lính hộ tống cậu đến phủ.
Yoonryoung đang hộ tống Zahhak bằng
con đường nhanh nhất đến bến tàu Big Hand.
Khi đến nơi, Zahhak nói Yoonryoung
tiếp tục duy trì phong thái như thế này. Yoonryoung hỏi rằng tại sao Zahhak lại
không cử một đoàn uỷ thác đi thay ngài, thì Zahhak nói là để chuẩn bị cho viễn
cảnh tệ nhất. Nếu như “kẻ tình nghi” kia đến được phía Tây trước mà gặp được
đoàn uỷ thác thì họ sẽ không thể xoay sở được mọi thứ, nên Zahhak sẽ phải tự
mình đi để đảm bảo mọi chuyện.
“Ah... tôi đã hiểu rồi. Chúc ngài
thượng lộ bình an.”
“Yoonryoung, có một điều mà ta
luôn muốn nói với hắn, nếu như ta gặp được hắn.”
“Tôi có thể hỏi hắn thay cho ngài
nếu như ngài muốn.”
“Ta mong cô có thể lấy được câu trả lời từ hắn. Cô hãy hỏi hắn... liệu rằng vết sẹo giữa ngực hắn vẫn còn nguyên vẹn như trước chứ.”
Kết thúc Side Story Zahhak
Cái Giá của Quá Khứ Khi Xưa (khi sự hy sinh là luôn luôn cần thiết, dù có phải đánh đổi mọi thứ, kể cả là người quan trọng nhất cuộc đời, thì điều đó là xứng đáng để đến với cái kết lý tưởng nhất.)




Nhận xét
Đăng nhận xét